Tranh mầm non: Đồ dùng trong gia đình.


ĐÔI  BẠN
Thơ :  Nguyễn Lãm Thắng


                                                                   Từ khi sinh ra
                                                                   Đã là đôi bạn
                                                                   Cùng chung một nhà
                                                                   Tình thân sâu nặng

                                                                  Chìa thường đi xa
                                                                  Có khi cả tháng
                                                                  Theo chủ bôn ba
                                                                  Chìa luôn nhớ bạn

 



                                                                  Khoá thì ở lại
                                                                  Canh cửa, giữ nhà
                                                                  Lòng buồn không nói
                                                                  Nhớ chìa xót xa

                                                                 Nhưng vẫn bình tâm
                                                                 Thường xuyên cảnh giác
                                                                 Người lạ kẻ gian
                                                                 Tay ghì giữ chặt 

                   

                                                                   Hôm nay chìa về
                                                                   Khoá vui rạng rỡ
                                                                   Hai đứa mừng ghê
                                                                   Ôm nhau... cửa mở.


BÁC  CHỔI  CHÀ
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


                                                                     Bác chổi chà
                                                                     Tội lắm đấy!
                                                                     Già đến vậy
                                                                     Vẫn siêng năng
                                                                     Hết quét sân
                                                                     Rồi quét ngõ
                                                                     Dù mưa gió
                                                                     Hay nắng sương
                                                                     Bác vẫn thường
                                                                     Say công việc
                                                                    Quét rác hết
                                                                    Mới nghỉ ngơi
                                                                    Chổi chà ơi!
                                                                   Thương bác lắm!

                                                          ĐỒNG  HỒ  BÁO  THỨC
                                                           Thơ :  Nguyễn Lãm Thắng


                                                                Chiếc đồng hồ của bé
                                                                Thật ngoan ơi là ngoan!
                                                                Sáng nào cũng dậy sớm
                                                                Đúng giờ hẹn, chuông vang

                                                                Bé liền mau thức dậy
                                                                Tập thể dục nhịp nhàng
                                                                Rồi đánh răng súc miệng
                                                                Tự giác ngồi vào bàn



                                                                  Bé ôn lại bài cũ
                                                                 Cùng với bạn chim sâu
                                                                 Cún con vừa tỉnh ngủ
                                                                 Ngồi lắc lư cái đầu

                                                                 Từ ngày có đồng hồ
                                                                 Bé không còn dậy trễ
                                                                 Không làm phiền bố mẹ
                                                                 Bé càng thêm chuyên cần

                                                                 GIÓ VÀ QUẠT ĐIỆN
                                                               Thơ : Nguyễn Lãm Thắng



                                                          Quạt rằng: - Tớ rất là oai 
                                                          Bộ cánh khoẻ, đố có ai sánh bằng 
                                                          Quạt cho người bớt nhọc nhằn 
                                                          Những khi nóng bức... chẳng cần gió đâu 

                                                          Căn phòng có kín thế nào 
                                                          Quạt xoay tốt, thách gió vào thử xem? 
                                                          Gió rằng: - Tôi vốn đã quen 
                                                          Lang thang phố thị đến miền quê xa 

                                                         Tôi không có cửa có nhà 
                                                         Chỉ mong đem chút mát và chút hương 
                                                         Tặng người vất vả ruộng nương 
                                                         Cho người tất bật trên đường mưu sinh 

                                                         Nếu ai không nghĩ đến mình 
                                                         Tôi đâu dám trách, vẫn bình thường thôi. 
                                                         Quạt nghe gió nói những lời 
                                                        Bĩu môi, rồi nhếch miệng cười mỉa mai 




Vội vàng tăng tốc quạt xoay 
Hòng xua đuổi gió đi ngay tức thì 
Bất ngờ cúp điện liền khi 
Quạt buông cánh mỏi, nằm y lặng thầm... 

... Mơ hồ gió nghĩ xa xăm 
Rồi mang hương, lại lang thang theo mùa.


CHIẾC  BÀN  EM  HỌC
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


Bố đóng cho em 
Chiếc bàn nho nhỏ 
Thơm thơm mùi gỗ 
Xinh xinh làm sao! 

Từ lâu ước ao 
Nay thành sự thật 
Này là  chiếc hộc 
Sách vở gọn gàng 

Em ngồi vào bàn 
Học hành chăm chỉ 
Thật là hết ý 
Thích lắm bố ơi!

  
CON CHUỘT MÁY TÍNH
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng.



Cái đuôi dài ghê 
Đi bằng lỗ rốn 

Mèo đến cận kề 
Cũng không chạy trốn 

Giúp người mải mê 
Không nề bận rộn.

  
CẦU  THANG
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng.


Năm tháng mãi khom lưng 
Giơ xương sườn từng bậc 
Nối tầng cao tầng thấp 
Giúp người lên cao tầng.

CHẬU  TẮM
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


Là cái hồ bơi thu nhỏ 
Dành cho người chưa biết bơi 
Cho nên bé ngồi trong đó 
Chân tay đập nước liên hồi 

Bể bơi có pha sữa tắm 
Nên nước thơm ơi là thơm 
Mùa đông nước càng thêm ấm 
Từ tay mẹ nấu mẹ đơm 

Mai ngày bé càng khôn lớn 
Bể bơi sẽ rộng mênh mông 
Đấy là dòng sông, biển cả 
Tha hồ ôm sóng bềnh bồng.


HEO  ĐẤT  NGÀY  XUÂN
Thơ :  Nguyễn Lãm Thắng



Ngày xuân heo đất xấu ghê! 
Đòi ăn, dẫu đã no nê vẫn đòi 
Bé thương heo quá đi thôi! 
Nên cho heo ngủ dậy, rồi lại ăn 

Mùa xuân chim bướm tung tăng 
Còn heo vẫn ở lại canh cửa nhà 
Thương heo bé lại cho quà 
Tiền lì xì vẫn cứ là của heo.


NÓN  LÁ
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


Mỏng manh chiếc nón, ấy mà 
Che mưa che nắng đường xa mẹ về 

Từ phố thị đến làng quê 
Ở đâu nón cũng nguyện che mái đầu 



Nón che cái nắng qua cầu 
Chị đi đến chợ mặc dầu nắng oi 



Nón che từng giọt mưa rơi 
Chiều đông cha vẫn ra nơi ruộng đồng 

Giúp người nón mãi ước mong 
Dẫu bao mưa nắng nón không ngại ngần.


QUẠT BÀ -  QUẠT BỐ
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


Quạt của bà mát ít 
Quạt của bà không xoay 
Quạt của bà chậm lắm 
Quạt của bà... dùng tay 



Quạt của bố mát nhiều 
Quạt của bố xoay tít 
Quạt của bố quay đều 
Quạt của bố... cắm phích 

Quạt bà thua quạt bố 
Quạt bố hơn quạt bà 
Nhưng mỗi khi cúp điện 
Quạt bố đành lùi xa.


TI VI
Thơ : Nguyễn Lãm Thắng


Ngồi một chỗ trong nhà 
Mà chuyện gì cũng biết 
Không đi học bao giờ 
Mà nói năng rất tuyệt 

Tay ăng ten nhiều ngón 
Xòe ra giơ lên trời 
Tìm âm thanh, màu sắc 
Mang về từ khắp nơi 

Biết bao nhiêu hình ảnh 
Về vũ trụ, con người 
Biết bao nhiêu điều lạ 
Cũng mang về đây thôi 

Khi nào cũng chăm chỉ 
Mong làm cho người vui.


NHÀ THƠ  NGUYỄN LÃM THẮNG.

Nguyễn Lãm Thắng . vừa là bút danh vừa là tên thật, ngoài ra còn có các bút danh danh khác là Lãm Thắng, Lam Thuỵ và các bút danh viết cho thiếu nhi: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang... Anh sinh ngày 14-8 năm 1973 (Quý Sửu), quê tại làng Tịnh Đông Tây (Hà Dục), Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. Tốt nghiệp cử nhân văn-học Trường Đại học Sư phạm Huế năm 1998, hiện là giảng viên Khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Huế, là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, trưởng Gia đình Áo trắng Huế.

Các bạn có thể truy cập vào 1008 bài thơ thiếu nhi với đầy đủ các chủ điểm của Mầm non:





Read More...

Tranh mầm non : CĐ Gia đình 2-2013




                                                                      BÀ VÀ MẸ




                            
                                                             Mẹ lấy sữa từ bầu vú


                            

                                                            Bà lấy sữa từ trong bình



                           


                                                      Mẹ tô môi bằng son đỏ
                                                     Bà tô môi bằng trầu xanh




                              

                                                         Bé yêu bà cùng yêu mẹ
                                                        Ru ru giấc bé ngoan lành.


                                                                                             Nguyễn Lãm Thắng


                                                                        ÔNG ỐM



                               

                                                           Không như mọi hôm trước
                                                           Sáng nay chỗ ông nằm
                                                           Radio không nói
                                                          Tuổi già cuộn trong chăn

                                                          Gà ơi chờ ta nhé!
                                                          Ta pha trà cho ông
                                                          Xong, sẽ đem thóc đến
                                                          Đừng ồn ào nghe không.


                               

                                                             Miu ơi! hãy cảm thông
                                                            Ta biết em đã đói
                                                            Ta giặt khăn cho ông
                                                            Xong, sẽ mang cơm tới


                                 
                                                                   Cún ơi! ta nhờ với
                                                                   Ra ngoài sân canh nhà
                                                                  Ta cho ông ăn cháo
                                                                  Đói, xin đừng kêu la

                                
                                                              Và này em hồng hoa
                                                              Cùng với mai, lan, cúc
                                                              Ông đang uống thuốc mà
                                                              Xong, ta cho nước mát


                            

                                                                 Gà ơi! mau chóng lớn
                                                                 Miu ơi! bắt chuột nhiều
                                                                 Cún ơi! đừng lơ đãng
                                                                 Hoa ơi! thêm mỹ miều

                                                                 Để cho ông mau khỏe
                                                                 Khi thấy ai cũng ngoan
                                                                 Và chính tôi cũng thế
                                                                 Học hành ngày càng chăm...


                                                                                                 Nguyễn Lãm Thắng




                                                     DƯỚI VÒM CÂY ÔNG TRỒNG


                              

                                                                Ông trồng cây vú sữa
                                                                Từ ngày em chào đời
                                                                Bây giờ cây đã lớn
                                                                Bóng xanh tràn sân chơi

                                                                Ngày nào cũng trong veo
                                                                Những tiếng chim vui hót
                                                                Và cơn gió ban chiều
                                                                Dắt ông ra hóng mát

                                                              Gậy ông dựa gốc cây
                                                              Cây cúi đầu giữ lấy
                                                              Lá vui đùa với mây
                                                              Tay cành rung rinh trái


                                

                                                               Em cùng bạn đùa chơi
                                                               Dưới tán cây rợp mát
                                                               Ông vui trong mắt cười
                                                               Khi nhìn em múa hát

                                                               Nhìn tóc ông bạc trắng
                                                               Nhìn vòm lá biếc xanh
                                                               Em thấy lòng nằng nặng
                                                              Giữa gió chiều mông mênh...


                                                                                          Nguyễn Lãm Thắng


BÀ  EM




                                                      Bà em tuy tuổi đã già
                                                      Nhưng hay kể chuyện cả nhà cùng nghe
                                                      Em nhớ những buổi đêm hè
                                                      Nằm trên chõng nhỏ, tay bà gối êm
                                                      Thủ thỉ kể chuyện cô Tiên
                                                      Chú cuội nói dối; Cóc xưa kiện Trời...
                                                      Đến khi em ngủ say rồi
                                                      Bà mới ngồi dậy, khâu đôi áo quần
                                                      Thương bà, cháu những tần ngần
                                                      Mong sao chóng lớn, góp phần mẹ cha
                                                      Để bà vui hưởng tuổi già
                                                      Sống lâu trăm tuổi cả nhà đều vui

                                                                                             Nguyễn Thị Hạnh

Read More...

Tranh mầm non : CĐ Gia Đình 1/2013


GIÓ TỪ TAY MẸ


Gió từ tay mẹ - Quạt nan như lá
Chớp chớp lay lay - Quạt nan mỏng dính
Quạt gió rất dày - Gió từ ngọn cây
Có khi còn nghỉ - Gió từ tay mẹ - Thổi suốt đêm ngày
Gió của ông trời - Có khi rét buốt
Gió mẹ mẹ ơi - Lúc nào cũng mát
Quạt nan như cánh - Chớp chớp lay lay
Mẹ đưa con bay - Êm vào giấc ngủ.

                                                       Vương Trọng

CÓ  MỘT  MẸ  THÔI



Có bao nhiêu cá lội
Có bao nhiêu sóng lay
Có bao nhiêu giọt nước
Chứa trong biển hồ đầy ?



Có bao nhiêu gió lộng
Có bao nhiêu vì sao
Có bao nhiêu mây trắng
Bồng bềnh trên trời cao


Có bao nhiêu hoa thắm
Có bao nhiêu tiếng chim
Có bao nhiêu giọt nắng
Trải vàng bờ thảo nguyên


Có bao nhiêu khuôn mặt
Có bao nhiêu nụ cười
Có một điều tin chắc
Em có một mẹ thôi.

                                          Nguyễn Lãm Thắng


ĐỐ  AI



Đố ai đếm được
Có mấy ngôi sao
Hằng đêm lấp lánh
Trên nền trời cao



Đố ai đếm được
Có bao hạt mưa
Trên trời rớt xuống
Cho tốt tươi mùa



Đố ai đếm được
Mấy lần mẹ ra
Mấy lần mẹ thức
Khi mình ốm đau



Đố ai đếm dược
Mấy lần nghĩ suy
Về cha về mẹ
Trong từng bước đi.

                                  Nguyễn Lãm Thắng


NỘI  VÀ  NGOẠI



Cháu yêu vườn cây
Quả thơm chín tới
Xin bố mẹ này
Cháu sang bên nội

Cháu yêu đồng lúa
Thông dong cánh đồng
Cháu xin sang ngoại
Thỏa thuê sớm chiều



Cháu về với nội
Là ngoại chờ mong
Cháu về với ngoại
Là nội nhớ trông

Nội ngoại một lòng
Đều yêu cháu cả
Như hai dòng sông
Xuôi về một ngả.

                                           Nguyễn Lãm Thắng



TRONG BỤNG MẸ  CÓ NÔI KHÔNG ?



Bé ngồi nhìn em bé ngủ
Ngon lành giấc ngủ trong nôi
Đôi tay mẹ đưa khe khẻ
Miệng ru ru hởi ru hời

Tò mò bé liền hỏi mẹ:
Khi em bé chưa lọt lòng
Thì ai ru em mẹ nhỉ?
Trong bụng mẹ có nôi không?

Mẹ cười: Lúc trong bụng mẹ
Thì con cũng như em thôi
Ai ru ? Con quên rồi nhỉ
 Lớn lên con sẽ nhớ thôi .

                                  Nguyễn Lãm Thắng


Xem thêm cùng chủ điểm Gia đình :







Read More...

Tranh mầm non : CĐ Bản thân 2/2013



ĐÁNH  RĂNG


                                                                    Bàn chải mềm
                                                                    Kem thơm quá!
                                                                    Bàn chải êm
                                                                    Kem ngọt quá

                                                                    Xong hàm dưới
                                                                    Đánh hàm trên
                                                                    Đánh thật kỹ
                                                                    Bé đừng quên





                                                                      Ô! Ô kìa!
                                                                   Một "con sâu"
                                                                   Rớt ra ngoài
                                                                       Ô! Ô kìa!
                                                                  Hai "con sâu"
                                                                  Rớt ra ngoài

                                                                  Súc miệng kỹ
                                                                  Rửa mặt thôi!
                                                                  Ai cười tươi
                                                                  Răng trắng thế?

                                                                                     Nguyễn Lãm Thắng


ĐÔI BÀN TAY BÉ



                                                                    Đôi bàn tay bé xíu
                                                               Lại siêng năng nhất nhà
                                                                  Hết xâu kim cho bà 

                          

                                                                Lại nhặt rau giúp mẹ



                       

                                                                    Đôi bàn tay be bé
                                                            Nhanh nhẹn ai biết không?
                                                                 Chiều tưới cây cho ông 



                                                                Tối chép thơ tặng bố



                                                                 Đôi bàn tay bé nhỏ
                                                                 Bế em (mẹ vắng nhà)
                                                               Đôi tay biết nhường quà
                                                                 Dỗ dành khi em khóc

 


                                                                  Đôi bàn tay bé nhóc
                                                              Điểm mười giành lấy ngay
                                                                 Phát biểu xây dựng bài
 


                                                                  Và nổi danh múa dẻo

                                                                    Đôi bàn tay bé khéo
                                                               Mười ngón mười bông hoa.

                                                                                          Nguyễn Lãm Thắng


ĐI  DÉP



Con heo không đi dép
Chân nó bẩn quá thôi
Vừa mới rửa xong rồi
Lại giẫm ngay xuống đất

Lúc nào cũng đi dép
Chân bé luôn sạch tinh
Nhớ lời cô giáo dặn
Bé giữ gìn vệ sinh.

                           Kim Phượng


MANG  DÉP


                                                                       Dép trái dép phải
                                                                       Lộn vào hai chân
                                                                       Hai đứa quay lưng
                                                                       Như người xa lạ

 

                                                                      Bé liền vội vả
                                                                     Đổi lại, thay qua
                                                                     Hai đứa xuýt xoa
                                                                  Mĩm cười, bước tiếp.

                                                                                          Nguyễn Lãm Thắng


BÉ  LÀM  HỌA  SĨ




                                                             Chỉ cần một trang giấy
                                                              Vài ba bút chì màu
                                                             Muốn gì là được nấy
                                                            Dòng sông hay nhà lầu?

                                                              Là đoàn tàu Nam Bắc
                                                              Là cánh đồng lúa xanh



                                                                     Là bản đồ Tổ quốc
                                                                   Là vũ trụ mông mênh...

                                                                    Và còn bao hoài bão
                                                                    Và còn bao ước mơ
                                                                   Từ trên trang giấy nhỏ
                                                                   Một thế giới mong chờ..

                                                                                      Nguyễn Lãm Thắng


DÒNG  SÔNG  TÓC





                                                                  Bé ngồi soi gương
                                                                  Xỏa dài mái tóc
                                                                Tóc dài thơm hương
                                                                  Mùi hương bồ kết

                                                                  Bé đưa chiếc lược
                                                                 Trượt trên tóc mềm
                                                                   Ôi mái tóc mượt
                                                                Như dòng sông êm

                            

                                                                     Bé kết chiếc nơ
                                                                 Trên “dòng sông” ấy
                                                                  Dòng sông bất ngờ
                                                                 Nằm yên không chảy

                                                                    Bé nghiêng bờ vai
                                                                    Tóc trôi óng ánh
                                                                  Nơ như chiếc thuyền
                                                                    Đổ trên sông vắng.

                                                                                 Nguyễn Lãm Thắng

ĐI  GIÀY





                                                                      Đôi chân bé xíu
                                                                  Mới chập chửng thôi
                                                                      Xỏ vào giày bố
                                                                     Vừa đi vừa lôi

                                                                    Vấp chân, bé ngã
                                                                 Không khóc, bé cười
                                                                      Vì bé ưa thích
                                                                   Làm người lớn thôi.

                                                                                  Nguyễn Lãm Thắng


Truyện :    CÁI  MỒM


Vốn đa sự, một hôm mồm nhận ra: cùng trên một khuôn mặt mà tai và mắt có đôi, cả mũi, tiếng là có một nhưng cũng có hai… lỗ.Duy mồm là thiệt thôi - chỉ có một!

                                                    Chưa hết!, tuy hai, nhưng tai chỉ nghe




                                                                         mắt chỉ nhìn,



                                                                        mũi chỉ ngửi



ngoài ra có được tích sự gì nữa đâu! Còn mồm có một nhưng phải đảm đương biết bao nhiêu việc: ăn này, nói này, cười này. Đấy là chưa kể gặp những khi mũi không thở kịp, mồm còn phải thở hộ cả mũi nữa. Vậy đáng lý ra phải bốn mồm mới công bằng. Cùng lắm là hai như tai, mắt và mũi. Nghĩ thế mồm quyết tâm lên tận thiên đình gặp mười hai bà mụ để kêu oan.
Trên đường, mồm gặp hai người đi ngược chiều. Một người luôn mồm lải nhải, người kia bực quá dừng lại gắt: “ Người đâu mà … mồm !”
Mồm giật mình: “Đúng là xưa nay chỉ thấy người ta kêu lắm…mồm, chứ có thấy ai kêu lắm tai, lắm mắt, lắm mũi bao giờ đâu! Có một còn thế, nữa là bốn mồm thì loạn!”
Nghĩ thế, mồm quay về nhà và “ câm như miệng hến “


                                                      Truyện :  Bé Minh Quân Dũng Cảm


Ngày chủ nhật bố mẹ vắng nhà. Bé Minh Quân và Mèo Vàng được dịp nô đùa thoả thích, mải đùa nghịch, chẳng may tay Minh Quân gạt phải lọ hoa, lọ hoa rơi xuống vỡ tan tành. Chiều bố mẹ về Minh Quân mách:
- Bố ơi! Con Mèo nghịch, đánh vỡ bình hoa rồi.
Thế là Mèo vàng bị phạt, nó bị bố xích lại và không được ăn cá.


Tối đến nằm trên giường nghe tiếng mèo vàng kêu meo meo. Minh Quân không sao ngủ được. Minh Quân vùng dậy, chạy đến bên bố và thú nhận tất cả rồi xin bố tha cho mèo. Bố ôm Minh Quân vào lòng và khen:
- Con trai bố trung thực và dũng cảm lắm.


                                                                    Thơ:    Bạn của Bé
 

                                                                   Bạn Thìa, bạn Bát
                                                                   Nho nhỏ, tròn tròn
                                                                   Theo bé đến lớp
                                                                Vào trường mầm non.




                                                                 Bé học, bé chơi
                                                               Bát, Thìa nằm đợi
                                                                 Bữa ăn đến rồi
                                                                 Cả hai cùng vội.



                                                         Cơm, canh gọi Bát
                                                           Tay bé tìm thìa
                                                         Ai không tự xúc
                                                        Bạn nào cũng chê.


                                                 Truyện : ĐÔI TAI XẤU XÍ


Nhà Thỏ Nâu ở giữa làng, cách khá xa cánh đồng bắp cải, nơi các bạn thỏ hay tới để chơi đàu. Thỏ Nâu rất ít khi tới đó. Lý do không phải vì ở nhà xa, cũng không phải chân Thỏ Nâu bị đau. Thỏ Nâu không đến chỉ vì ngượng với các bạn về đôi tai vừa to vừa dài của mình. Các bạn thường trêu đôi tai Thỏ Nâu trông giống như hai cái lá bắp cải vậy.
Cứ mỗi khi soi gương thấy đôi tai của mình là Thỏ Nâu chỉ muốn khóc… Thấy vậy, Thỏ bố nói:
- Không sao đâu, con trai ạ! Rồi con sẽ thấy đôi tai của mình rất đẹp và tiện lợi.
Nhưng Thỏ Nâu không tin rằng một đôi tai vừa to vừa dài lại lại đẹp và tiện lợi. Thỏ Nâu lúc nào cũng buồn bã và đi đâu cũng cố gắng cụp đôi tai xuống.


                       

Chơi mãi một mình cũng chán, một buổi chiều, Thỏ Nâu ra cánh đồng bắp cải chơi. Thỏ Nâu cùng với các bạn Thỏ Xám, Thỏ Bông chơi chốn tìm trên cánh đồng bắp cải vui ơi là vui .
Mải vui chơi nên trời tối lúc nào các bạn Thỏ cũng không hay biết. Trên cánh đồng bắp cải, trời như càng tối nhanh hơn. Vì thế, các chú Thỏ không tìm được đường về nhà nữa.
Cả ba chú Thỏ sợ hãi òa lên khóc… Chọt Thỏ Nâu ngừng khóc và nói
- Các cậu có nghe thấy tiếng gì không?
- Khộng! Thế cậu nghe thấy gì?
- Tiếng bố tớ gọi…
- Nhưng chúng tớ chẳng nghe thấy gì cả…
Chỉ mới Thỏ Nâu nghe thấy tiếng bố mình gọi thật. Đôi tai của Thỏ nâu vểnh lên, hướng về phía tiếng gọi của bố. Thế là ba bạn đi về hướng có ti6éng gọi của bố Thỏ nâu và tìm được đường về.
Thỏ Xám và Thỏ Bông nói với Thỏ Nâu:
- Chúng tớ sẽ không bao giờ trêu đôi tai to của bạn nữa… Đôi tai của bạn thật thính và đẹp.
Cũng từ đó, Thỏ Nâu mới thấy lời bố nói đúng. Đôi tai của Thỏ Nâu thật đẹp và có ích…

                                                                                                             Theo báo Họa Mi


Thơ  :   ĐÔI  MẮT  CỦA  EM


                                                            Đôi mắt xinh xinh
                                                            Đôi mắt tròn tròn
                                                            Giúp em nhìn thấy
                                                            Mọi vật xung quanh.

                                                            Em yêu em quý
                                                            Đôi mắt xinh xinh
                                                            Giữ cho đôi mắt.
                                                            Ngày càng sáng hơn

                                                                                     Lê Thị Mỹ Phương

Truyện :   NGƯỜI MẸ LAO CÔNG



Bé Minh có mẹ làm lao công quét dọn tại trường mầm non.
Sáng sớm mẹ đưa bé Minh đến trường, các bạn cứ xì xầm với nhau...
và cười khúc khích



giờ chơi các bạn nói chuyện với nhau,bạn A"mẹ mình làm bác sĩ nè",bạn B "còn ba mình làm kĩ sư nè",còn Minh có mẹ quét rác đó,đừng chơi với Minh nha,rồi các bạn rủ nhau không chơi với Minh nữa.Minh biết được nên buồn lắm.







Read More...