Read More...
Tranh minh họa : Cô giáo của con - Cả nhà đều làm việc .
CÔ GIÁO CỦA CON
Hà Quang
Mỗi khi vào lớp
Cô cười thật tươi
Say sưa giảng bài
Giọng cô ấm áp
Bạn nào hay nghịch
Cô chẳng thích đâu
Bạn nào chăm ngoan
Cô yêu lắm đấy!...
Cần như hạt muối
Đẹp như hoa rừng
Cô giáo của con
Ai mà chẳng quý.
CẢ NHÀ ĐỀU LÀM VIỆC
Cả nhà ai cũng làm việc. Này nhé, anh Trâu to lớn theo bố đi cày. Chị Đòn Gánh dẻo dai
thì giúp mẹ gánh mạ ra đồng.
Đến ông Mặt Trời cũng làm việc. Buổi sáng, ông dậy sớm nấu ăn đỏ một góc trời phía Đông rồi khoan thai cầm cây gậy làm bằng nắng vàng dắt đàn mây trắng đi chăn trên đồng cỏ trời xanh biếc.
Chỉ mỗi chim Hoạ Mi là nhởn nhơ đứng rỉa lông cánh trong chiếc lồng đẹp đẽ. Bà Chổi cũng đã quét nhà xong đấm lưng bình bịch :
- Ái chà ! Đau lưng quá ! Chỉ có con nhỏ Hoạ Mi là sướng nhất nhà thôi, chẳng phải làm gì cả.
Cô Mèo Mướp thở dài :
- Nó còn được ông chủ chăm chút nữa chứ ! Nào là nước uống, hạt kê ngon đem đến tận nơi. Tôi rình bắt chuột cả đêm cũng không được cưng chiều thế đâu !
Chú Cún đang nằm trên sân phụ hoạ theo :
- Tôi thì phải gác nhà bất kể đêm ngày. Chỉ có tôi là khổ nhất.
Giữa lúc mọi người đang than vãn, bất ngờ Hoạ Mi cất cao giọng hót. Dồn hết sức, Hoạ Mi hót vang những lời ca thánh thót chào đón một ngày mới. Bà Chổi đang đứng im lặng ở góc hè nghiêng đầu lắng nghe. Cô Mèo Mướp tỉnh hẳn ngủ. Chú Cún thì giỏng hai tai lên thích thú. Dường như bao nhiêu mệt nhọc tan biến đâu hết. Chim Hoạ Mi cũng làm việc đấy chứ ! Thì ra, cả nhà ai cũng làm việc cả.
Đồng dao chủ điểm nghề nghiệp : Xay lúa- thợ rèn- thợ nề-thợ mài dao- cắt cỏ - cắt rạ...
XAY LÚA
Ù ù! Xay lúa
Tay đẩy tay đưa
Lúc thưa lúc gấp
Cối quay sầm sập
Thóc đập trên nong
Tay duỗi tay cong
Cối quay vun vút
Ù ù ù ù....
THỢ MÀI DAO
Chen hai vầng đá ráp đá mầu
Một bên chậu nước, dàn đầu lưỡi dao
Đá ráp mài gọt như bào
Sứt liền, mẻ nhẵn, ghét hao, rỉ mòn
Gạt nước mầu mài liếc đá non
Lưỡi dao sáng nhoáng bén hòn đá xanh
Con dao vàng sắc nước long lanh
Tốt lành cũng bởi tay anh liếc mài
Ai ra về, nhắn gửi ai ai
Lưỡi dao năng liếc, năng mài nên hay.
NGƯỜI THỢ NỀ
Tay cầm con dao
Tay lấy viên gạch
Tôi nhào ván vôi
Tôi xây từng mạch
Tay bưng chồng ngói
Chân bước thênh thang
Từ bờ xuống máng
Tôi lợp từng hàng
Dưới thì trang cát
Trên lại chăng dây
Gạch chèn cho chặt
Mạch miết cho ngay
Quét vôi, dọi ngói
Xây cột, đắp nền
Đầu trong bách nghệ
Thợ ngõa là tên.
NGƯỜI THỢ RÈN
Than lò đỏ rực
Miếng sắt đỏ hồng
Người coi lực lưỡng
Búa vác thị hùng
Sắt để trên đe
Đập ghè muốn nát
Tàn bắn tóe loe
Tiếng nghe chan chát
Rát mặt mỏi tay
Suốt ngày đến tối
Song chịu khó làm
Tập rèn mới giỏi
CHỊ CẮT RẠ
Lưỡi liềm uốn éo vòng giăng
Em đi phát rạ, phăng phăng tay liềm
Rạ mùa cho lẫn rạ chiêm
Ráng dùm giãi nắng sẽ đem quẩy về
Mai sau đốt ngọn lửa xòe
Thổi nồi cơm chín ngồi kề em ăn
Em phơi cho rạ trắng ngần
Lợp nhà đánh nóc khỏi lần gió mưa
Bỏ công em lúc cày bừa.
CHỊ CẮT CỎ
Lưỡi liềm uốn mũi câu liêm
Mang đòn, quẩy sọt chị em ra đồng
Xanh xanh áng cỏ chen vồng
Ra tay nắm ngọn phát bồng như chơi
Cắt cho sạch đất quang trời
Mở mang bờ cõi nuôi loài trâu dê
Chị em nặng gánh ra về
Gác liềm ngắm mảnh trăng kề đầu non.
Truyện Ba cô tiên.
Ngày xưa, có một cậu bé đã lên sáu tuổi rồi mà vẫn bé tí ti, bé chỉ bằng ngón tay cái mọi người thôi, cho nên ai cũng gọi là cậu bé Tí Hon.
Nhà bé Tí Hon nghèo lắm. Bố mẹ phải đi chăn trâu thuê cho địa chủ, phải làm vất vả mà vẫn không có cơm ăn cho đủ no, áo mặc cho đủ ấm. Tí Hon rất thương bố mẹ, chỉ muốn đi làm đỡ bố mẹ thôi. Một hôm, Tí Hon nói với bố mẹ để Tí Hon chăn trâu thay bố mẹ. Lúc đầu, bố mẹ thấy Tí Hon bé, còn đàn trâu thì to nên thương Tí Hon, không cho đi. Nhưng Tí Hon nằn nì mãi cuối cùng bố mẹ phải cho đi.
Tí Hon chăn trâu cẩn thận lắm, không để trâu ăn lúa, ăn ngô, mà con nào con đấy cũng no căng cả bụng. Cả làng ai cũng khen. Bọn địa chủ cũng không chê Tí Hon câu nào cả.
Một hôm đồng làng hết cỏ, Tí Hon phải đưa trâu lên núi. Bỗng nhiên Tí Hon thấy một bông hoa hồng to bằng cái nón nở trên cành cây. Đợi cho trâu đến gần cây ấy, Tí Hon chui ở tai trâu ra, khẽ chuyển sang cây và leo vào giữa bông hoa. Tí Hon thấy, ồ thích quá, ba cô Tiên cũng bé tẹo như Tí Hon, một cô áo xanh, một cô áo đỏ, một cô áo vàng. Các cô thấy Tí Hon thì vui mừng chào hỏi rồi đi lấy bánh kẹo cho Tí Hon ăn. Tí Hon không ăn mà lại bỏ bánh kẹo vào túi. Thấy vậy, ba cô tiên hỏi :
-Sao Tí Hon không ăn ?
-Tôi đem về cho bố mẹ tôi ăn, bố mẹ tôi nghèo lắm. Tôi thương bố mẹ tôi lắm.
Ba cô Tiên cùng nói :
-Tí Hon cứ ăn đi, ăn xong chúng tôi sẽ giúp.
Lát sau, ba cô Tiên cùng Tí Hon bước ra khỏi nhà hoa hồng, dắt nhau leo lên ngồi cả trên sừng trâu đi về làng.
Về đến nơi, thấy nhà Tí Hon nghèo lắm, vườn ruộng không có, gian nhà đổ nát, ba cô Tiên bảo Tí Hon đi tìm bố mẹ về.
Vẽ một đám ruộng to có lúa chín vàng, cô Tiên áo xanh vẽ rất nhiều quần áo đẹp. Vừa vẽ xong thì tất cả hoá thành nhà thật.
Vừa lúc ấy Tí Hon và bố mẹ về đến nơi.
-Ồ, nhà đẹp thế ? Ruộng của ai tốt thế ? Áo quần ai nhiều thế ?
Ba cô Tiên ở trong nhà bước ra chào bố mẹ Tí Hon và nói :
-Chúng cháu làm giúp hai bác và Tí Hon đấy. Từ nay hai bác không nghèo nữa. Có ruộng cày, có nhà ở, có quần áo mặc
Rồi cô Tiên áo xanh lại cho Tí Hon một chiếc áo, mặc áo vào là lớn bỗng lên.
Bố mẹ Tí Hon mừng quá, quay lại định cám ơn thì ba cô Tiên đã biến thành ba con bồ câu trắng bay vù lên mây. Từ đấy, không ai trông thấy ba cô Tiên đâu nữa. Còn Tí Hon lúc này rất to lớn, khoẻ mạnh làm việc rất chăm chỉ, khéo léo chẳng kém gì ba cô Tiên hoa hồng.
NHƯỢC THỦY
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















































