TẤM LÒNG CÔ GIÁO TRẺ.


Hương lúa nếp đâu đây
Thoang thoảng trong làn gió
Lắng nghe thấy tiếng gà
Gáy canh năm gọi sáng
Đã bốn mùa lúa chín
Cô giáo nhỏ ở đây
Dạy các em dân chài
Biết đọc và biết viết


Yêu sao những ánh mắt
Trong sáng và thơ ngây
Ôi những thiên thần nhỏ
Làm tôi yêu đất này
Mặn mòi hương của biển.

Read More...

HẠT ĐỖ SÓT .


Mùa thu đến, bà đem các hạt đỗ đen gieo trên luống đất sau nhà. Có một hạt đỗ bị mắc vào mạng nhện, nằm sót lại trong đáy lọ nên gọi là Đỗ Sót.
Đố Sót kêu lên “ Còn cháu nữa…cháu không ra được…” nhưng bà không hiểu tiếng nói của đỗ, nên không biết được trong lọ còn một hạt đỗ sót lại. Sống trong lọ vừa tối vừa vắng vẻ. Đỗ Sót rất buồn.


Một hôm các chú Kiến bò vào lọ. Đỗ Sót mừng quá. Đỗ Sót chưa kịp chào, thì các chú Kiến đã lao xao hỏi:
-    Có cô Đỗ Sót đấy không? Các bạn cô ngoài kia nhờ chúng tôi mang cô ra vườn cùng các cô ấy đấy!
-    Các chú Kiến đấy ư? Tôi đây! Đỗ Sót đây! Thật may mắn quá. Cám ơn các chú!.
Các chú kiến xúm vào khiêng Đỗ Sót lên lưng. Các chú khiêng Đỗ Sót đến đầu nhà, trời bỗng đổ mưa. Các chú Kiến đặt Đỗ Sót vào kẽ gạch rồi dặn:
-    Trời mưa chúng tôi không đi được nữa. Cô cứ ở lại đây, khi nào tạnh chúng tôi lại mang cô ra với các bạn của cô.


Đỗ Sót chia tay với các chú Kiến. Trời mưa mỗi lúc một to, những lớp đấy theo mưa phủ lên mình Đỗ Sót. Mấy ngày sau cô Đỗ Sót thấy trong mình xôn xao như đang lớn dậy. Vỏ cô bắt đầu tách ra, vươn lên một cái mầm xanh non, đầu đội chiếc mũ đến là xinh xắn.
Khi các chú Kiến trờ lại, các chú sửng sốt reo lên:
-    A! Thế là cô đã mọc mầm rồi. Cô đã có rễ rồi. Chúng tôi không khiêng cô đi được nữa. Thôi chào cô Đỗ Sót, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ đến chơi.


Mấy ngày sau một cô bé đi qua. Nhìn thấy cây đỗ, cô reo lên:
-    A! Cây đỗ.
Bây giờ Đỗ Sót đã mọc thành cây. Cô bé đánh cây Đỗ Sót ra trồng ở luống đỗ sau nhà. Các cô Đỗ Đen thấy Đỗ Sót ra đều vui mừng, tíu tít hỏi han. Bây giờ đã được sống cùng các bạn, 


được cùng tắm nắng, uống nước. Cô mỗi ngày một lớn nhanh, tuy có lớn muộn hơn các bạn. Các bạn của cô đều đã ra hoa, kết quả. Riêng cô mới bắt đầu nhú lên những nụ hoa nhỏ xíu xinh xắn.

Nguyễn Thị Thư
                                                            ( Dựa theo truyện Hạt Đỗ Sót của Xuân Quỳnh)

Read More...

HOA SAO BĂNG


Những bông hoa rất yêu cái đẹp, chúng thường nở bung dưới ánh sáng mặt trời. Có một bông hoa nhỏ, cánh hoa cũng rất nhỏ, màu sắc cũng rất nhạt. Hàng ngày, nó đều nở hoa từ rất sớm, nghiêng theo hướng mặt trời mỉm cười óng ánh. Nó nói
Tôi cũng phải thi sắc đẹp với mọi người!
 Các loài hoa khác đều cười nói:
Bạn so cái gì vậy? Bạn là loài hoa xấu nhất !



Bông hoa nhỏ không xấu hổ, ngày hôm sau nó lại nở hoa. Ngày nào nó cũng nở hoa. Buổi tối, khi những vì sao xuất hiện, tất cả các loài hoa đều đi ngủ. Chỉ có bông hoa nhỏ không ngủ, nó thích thú nhìn ngắm các vì sao. Nó thích nhất là ngôi sao rất già ở trên đầu mình, dường như đã không còn sáng nữa.


 Một đêm trời tối, ngôi sao già yếu đột nhiên thở dài. Bông hoa nhỏ hỏi: 
Ngôi sao ơi, sao ông không vui vậy?
Hàng ngày, các ngôi sao như chúng tôi xuất hiện, các loài hoa đều đi ngủ cả. Tôi chưa nhìn thấy hoa nở bao giờ. Bây giờ tôi đã già rồi nên rất muốn xem hoa nở .-Ngôi sao buồn rầu trả lời
Vậy cháu sẽ mời bông hoa đẹp nhất nở cho ông xem nhé! Ông đợi một lát thôi ạ!
Bông hoa nhỏ liền dỗ dành Bông hoa nhỏ gọi hoa sen và hoa hồng dậy
Chúng đều uể oải đáp. 
-Ngày mai, khi so sắc đẹp, chúng tôi mới nở cơ!



Các bông hoa đẹp khác đều không muốn nở vào ban đêm nên bông hoa nhỏ vô cùng lo lắng. Nó vội vã nói:
Ông sao ơi, cháu nở cho ông xem được không? Ông đừng cười cháu nhé!
Bông hoa nhỏ nói song, dần dần nở từng cánh ra, những cánh hoa nhỏ xinh màu sắc nhàn nhạt. Ngôi sao già chăm chú và hồi hộp ngắm bông hoa nhỏ. Rồi ông không nén nổi thích thú, trầm trồ ngưỡng mộ:
Ôi đẹp quá cảm ơn cháu!



Bông hoa nhỏ lần đầu tiên được nghe lời khen của người khác tặng cho mình, nó vui mừng đến nỗi muốn khóc òa lên bỗng nhiên đúng lúc đó Sao băng từ trên trời rơi xuống, đúng vào những cánh hoa của bông hoa nhỏ trong chớp mắt, nó biến thành hoa sao băng đẹp nhất trên thế gian, cánh hoa lấp lánh như một vì sao.



Hoa sao băng vào mùa xuân có màu xanh lá cây, mùa hè có màu xanh da trời, mùa thu có màu vàng, mùa đông có màu đỏ…trên thế giới, chỉ có hoa sao băng nở vào ban đêm, chúng nở cho những ngôi sao trên bầu trời ngắm nhìn mà thôi.


Read More...

CHIẾC LÁ BIẾT BAY - Trọng Bảo


Có một chiếc lá non nhỏ bé vừa nhú ra trên cành cây cao. 


Nó ngạc nhiên thấy các anh chị nó sinh ra trước cứ xúm xít xúm quanh che chở cho nó khi có gió lớn. Nó ngó nhìn bầu trời rồi hỏi:
        - Tại sao mây lại bay được mà chúng ta lại cứ bám chặt vào cành cây mãi như thế này?
        - Vì ta là lá thì phải ở trên cành cây chứ! 
        Một người chị của nó bảo. Chiếc là non nói:
        - Nhưng em muốn được bay như những đám mây cơ!                       
        - Em không thể bay được đâu!
        - Nhất định em sẽ bay... sẽ bay...  
        Chiếc lá non bướng bỉnh. Các anh chị khuyên giải thế nào nó không chịu nghe. Nó chỉ muốn được bay lên trời như những đám mây trắng kia. Nhất định khi bay lên cao nó sẽ tha hồ ngắm cảnh núi sông hùng vĩ bao la. Nghĩ vậy nên nó không thèm nghe lời của các anh chị. Nó quyết tâm phải bay lên trời cao. Ý chí ấy luôn luôn nung nấu trong nó. Nó đã có cách.


Hôm đó trời có giông bão lớn. Khi các anh chị gọi nó thu mình lại nép vào các anh chị để tránh gió mạnh nhưng nó không nghe. Các anh chị ra đời trước cuống lá đã cứng cáp bám rất chắc vào cành cây nên gió to bão lớn không hề chi. Còn chiếc lá non thì cuống vẫn rất yếu bám chưa vững vào cành cây. Nhưng nó không sợ. Vì nó muốn bay nên mặc lời khuyên nhủ của các anh chị nó cứ nhô ra trước gió lớn. 
        Gió mỗi lúc một mạnh hơn. Chiếc là non reo lên: 
        - Bay lên... bay lên đi... 
        Mấy anh chị cố níu kéo nó vào lòng nhưng nó kiên quyết giằng thoát ra bằng được.
        - Bay lên đi... bay... lên...đi... 


Tiếng nó gào to hơn. Bỗng "phựt" một cái chiếc là nhỏ bị gió mạnh bứt rời cuống khỏi cành cây cuốn bay vút lên trời. "A! Thích quá! Thích quá!" - Nó reo to khi thấy mình bồng bềnh giữa những đám mây. Đất trời mênh mông quá. Nó cười khanh khách khi quay lại nhìn thấy các anh chị của nó vẫn đang dúm dó ôm lấy nhau bám chặt vào cành cây. 


Nó càng cười to hơn khi thấy một đàn chim đang bay nháo nhác gọi nhau sà xuống tìm những tán cây để tránh bão.Vùn vụt với tốc độ của gió chiếc lá nhỏ đã bay lên tới tận lưng trời. 
        Nhưng giữa khi chiếc lá nhỏ đang lâng lâng sung sướng vì nó hơn hẳn các anh chị là đã biết bay thì chợt nghe tiếng rào rào. Nó hốt hoảng khi thấy những hạt mưa đang ầm ầm trút xuống.


Mưa to quá. Chiếc lá nhỏ bị mưa ném vào tới tấp đẩy nó quay cuồng rồi rơi xuống một dòng suối. Nước lũ réo ầm ầm cuốn nó trôi đi ngay. Một lúc sau chiếc lá nhỏ đã rách nát tơi tả.


Nó vật vờ rạt vào bờ suối đầy bùn lầy bẩn thỉu. Một lão cua lấp ló ở cửa hang giơ càng ra định kéo nó vào làm chỗ cho lũ con bò lên chơi.


Bây giờ chiếc lá nhỏ mới thấy đói và rét. Nó bật khóc nức nở. Nó chỉ muốn quay về với các anh chị trên cành cây cao nhưng không thể được nữa rồi. Nó thấy vô cùng ân hận. Sức lực mỗi lúc một yếu đi màu xanh non của chiếc lá nhỏ không còn nữa.
       Thế là chỉ vì một sự ảo tưởng ngông cuồng bột phát của mình mà chiếc lá non đã phải trả giá. Một cái giá rất đắt.


Read More...

NOEL 2016




Read More...

BÉ VÀ MÈO HOANG.


Chú mèo hoang đi lang thang kêu  thảm thiết
Đêm gió rét không ai thương
Đêm mưa rơi trời buốt giá
Bé thương quá gọi meo meo


Về với bé có  ông bà cùng ba mẹ
Một mái nhà vui vui quá

Read More...

Giáng sinh 2016


Read More...

NGƯỜI ĐƯA THƯ -


Ngày mai là sinh nhật của thỏ trắng. Thỏ trắng viết thư mời tất cả các bạn tới 
dự sinh nhật của mình vào tối mai...Thỏ trắng nhờ bạn cún đốm đưa thư hộ mình...


...Cún đốm đem đồng hồ báo thức để ngày mai dậy sớm đưa thư, nhưng cậu
lại quên không vặn dây cót đồng hồ, mãi đến trưa hôm sau, cún đốm mới giật
mình tình dậy đã gần 11 giờ trưa rồi...


Cậu quáng quàng lao lên xe đạp phóng vút đi mà không biết rằng
mình chưa cài túi thư.Cún đốm làm thư rơi vãi khắp dọc đường...


...Vừa về đến nhà thì lạ chưa, cún đốm thấy lá thư gởi cho mình
ở trên bàn " mình gởi thư cho mình khi nào nhỉ "?


Thì ra bạn bồ câu trên đường đi đã trông thấy những lá thư rơi vãi khắp
nơi...và gởi hết đến đúng địa chỉ người nhận trên bì thư.


Buổi tối sinh nhật thỏ trắng rất đông vui...
Thấy có đông đủ tất cả các bạn mình gởi thư mời, thỏ trắng xúc động
quay sang nói với Cún đốm :
-Cám ơn bạn cún đốm đã giúp tớ ..
- Ơ ! Mình nhận được thư từ tay bồ câu mà ?
Sau khi nghe bồ câu kể mình nhặt được thư rơi ở dọc đường, Cún đốm
đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Cậu thầm hứa từ giờ sẽ không bao giờ cẩu thả
như thế nữa.

Read More...

RÌNH XEM ÔNG MẶT TRỜI - Phạm Hổ


Sáng mát mẹ phơi áo
Chều xế mẹ lấy vào
Bé sờ áo hỏi mẹ
Nước trên áo đi đâu ?


Mẹ cười chỉ mặt trời
Ông mặt trời uống đấy!
Bé tin mẹ, hỏi thêm
Uống lúc nào không thấy?
Mẹ cười thấy sao được
Ông ấy rất khôn  nhanh
Vắng người bay xuống uống
Thoáng người, vụt bay lên


Hôm sau múc bát nước
Bé để chổ vắng người
Vào nhà nấp khe cửa
Bé rình xem mặt trời ...!


Read More...

TRÁI CÂY TRONG VƯỜN - Thanh Hương


Bé Na bừng tỉnh khi tiếng Gà Trống gáy “Ò...ó...o...”. Bé mở tròn đôi mắt ngắm nhìn ông Mặt Trời buổi sớm chiếu những tia nắng đầu tiên xuống khu vườn. Bé Na thầm hỏi: “Bây giờ là mùa nào nhỉ?”.



Chị Bướm bay qua tung đôi cánh mềm như nhung, khẽ nói:
- Bé Na ơi, em ngủ lâu quá nên không biết bây giờ sắp sang thu rồi đấy! Em hãy nhìn kìa, bầu trời trong xanh, những đám mây trắng nhởn nhơ bay lượn, không khí mát dịu, thật là thoải mái.


Bé Na nìn quanh, xung sướng reo lên:
- Ôi, trái cây trong vườn mới đẹp làm sao!
Bé đưa mắt nhìn quanh: Ông Chuối Tiêu đang chăm những quả chuối mập vàng; bà Hồng Xiêm quanh năm cần mẫn với chiếc áo nâu bạc phếch; cô Vú Sữa tròn trịa e ấp giấu mình trong những tán lá tím sẫm với những hạt sương long lanh muôn sắc màu bởi ánh nắng mặt trời buổi sớm; kia nữa, các cô bướm chuẩn bị những chiếc áo vàng tươi như đi xem hội và chị Hồng mới rực rỡ làm sao trong chiếc áo màu đỏ; còn những anh Roi Đường nghịch ngợm đu tít trên cành cao với bao trò chơi con trẻ.


Bé Na thầm nghĩ: “Cả nhà mình, mình cũng lớn hơn nhiều rồi, các mắt của mình 
đều đã mở to tròn rồi đấy”. 
Tất cả...tất cả đều chờ mùa thu tới để đón cô trăng xuống vui đêm Trung thu 
cùng cây trái trong vườn.
Read More...

MÙA XUÂN TRƯỚC CỬA - Đặng Huy Giang


Sao ngọn lửa đỏ thế
Còn nước lại không màu
Lông qụa đen qúa thể
Còn cánh cò trắng phau ?




Gió thổi gần thổi xa
Thổi động rừng động biển
Thoắt ẩn và thoắt hiện
Ai thấy mặt bao giờ ?
Mây rơi xuống hóa mưa
Mưa xanh ngô xanh lúa
Mưa tươi cây tốt cỏ
Mưa kể công bao giờ?



Nụ nở, nụ thành hoa
Mai vàng và đào đỏ
Mẹ ơi, dang tay ra
Đón mùa xuân trước cửa.

Read More...

CHIẾC MŨ CỎ .


Một buổi sáng mùa hè, Gấu mẹ và Gấu con cùng ra làm vườn...
- Con trai nhanh lấy cho mẹ ít nước nào !- Gấu mẹ gọi
- Không con đang chơi xích đu mà ! ...


- Con trai về nhà nhanh lấy chiếc mũ rơm ra cho mẹ nào !
Gấu con lon ton từ bụ hoa chui ra, chạy lại ôm chầm lấy mẹ :
- Mẹ ơi, mũ cỏ con đã chuẩn bị cho mẹ xong rồi đây...

Read More...

BÍ CON THOÁT NẠN -


Bé Quyên gieo một hạt bí vào luống đất trong vườn. Hằng ngày, Quyên sốt ruột muốn bới đất lên xem Bí con đã nẩy mầm chưa, nhưng mẹ bảo làm thế bí con sẽ chết mất. Thế là bé Quyên lại kiên nhẫn chờ đợi.


Bí con ngủ một giấc dài trong lòng đất ấm áp. Nó thấy dễ chịu đến mức chẳng muốn thức dậy tẹo nào. Thế rồi những hạt mưa xuân rơi xuống, len lỏi đến chỗ Bí con nằm và đánh thức nó.
- Dậy đi, Bí con ơi! Mùa xuân đến rồi kìa. Tất cả các chồi non đã thức dậy cả rồi, chỉ còn mỗi mình bạn là ngủ muộn thôi đấy!



Bí con bừng tỉnh. Nó vươn vai một cái rồi đội đất ngoi lên. Đầu tiên là hai chiếc lá mầm xinh xắn xòa lên khỏi mặt đất. Ôi, thế giới mới đẹp làm sao! Những bông hoa rực rỡ đu đưa khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời, đàn bướm xinh rập rờn bên muôn hoa. Trên cây, đàn chim líu lo ca hát.
Bí con háo hức cố kiễng chân lên để nhìn cho rõ. Mỗi lần kiễng chân, Bí con lại cao thêm một tí. Bí con tự nhủ: “Mình phải lớn nhanh lên mới được”.



Bỗng từ đâu, một lão Sâu Rau to lớn gớm ghiếc tiến đến. Hai cái răng nanh của lão nom như cái máy chém sẵn sàng cắt phăng đầu Bí con. Bí con khiếp sợ nhắm nghiền mắt, giơ chiếc lá non lên che mặt.



Nhưng may mắn làm sao, đúng lúc Sâu Rau đang định ngoạn lấy Bí con thì bé quyên xuất hiện.
 Bé Quyên gắp lão Sâu và vứt xuống ao.
Bé Quyên âu yếm nói với Bí con:
-        Chào Bí con! Em đừng sợ gì nhé, từ nay chị sẽ bảo vệ em!
-       Bí con đáp:
-       Em cảm ơn chị!
Cả vườn rau lao xao chúc mừng Bí con thoát nạn.




Read More...