Read More...
BÁC TRÊ ĐỰC TẬN TỤY - Trần Đức Tiến
Tháng tư biển ấm, loài cá vào mùa sinh nở. Một sáng mai thức dậy, cư dân vịnh Đá Chìm không nhìn thấy bác trê biển đực đâu nữa.

Mãi mới phát hiện bác nằm bẹp trong hốc đá sâu dưới đáy biển, đôi mắt khép hờ mệt mỏi, miệng sưng tướng lên.
- Bác đau răng à? Hay bác ốm?
- Hay có đứa nào đánh bác?
- Bác muốn ăn gì chúng tôi kiếm cho?
Bọn cá trích, cá hồng, cá đối, cá lòng tong... xúm lại ái ngại hỏi thăm tỏ vẻ muốn giúp đỡ, nhưng bác trê đực một mực im lặng, khẽ ngúc ngắc đầu. Chỉ có ả thờn bơn là tìm cách đặt điều, bởi quen tính nói xấu sau lưng người khác nên miệng cô ả mới lệch hẳn sang một bên.
- Dào ôi, ốm đau gì. Chắc hôm qua vớ được món ngon, chén cả một mình mới sinh ra thế.
Chuyện đến tai, bác trê đực không buồn để tâm. Thời gian trôi đi, bác cứ quanh quẩn ra vào hốc đá, hầu như chẳng kiếm được gì ăn nên gầy rộc, riêng miệng vẫn sưng to. Bác đi lại có vẻ lờ đờ mệt mỏi lắm.
Cho đến một hôm, lũ cá vịnh Đá Chìm bỗng được chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ. Bác trê bơi ra xa hốc đá đến chỗ nước quang, há to miệng, đàn trê con từ đó túa ra. Lũ trê con vây lấy bác ríu rít gọi bố rồi tung tăng bơi đi, bỏ lại mình bác đứng nhìn theo với vẻ tự hào xen lẫn bịn rịn.
Các con bác đã trưởng thành bước vào đời. Lũ cá trích, cá hồng, cá đối, cá lòng tong... chợt hiểu. Thì ra lâu nay bác phải nhịn ăn để nuôi nấng và bảo vệ lũ con trong miệng, từ khi chúng còn là những cái trứng bé xíu. Giờ miệng đã hết sưng, bác lại vui vẻ đi kiếm ăn cùng bè bạn. Cô ả thờn bơn nơm nớp sợ bác hỏi tội. Nhưng sợ bóng sợ gió thế thôi, chứ bác trê vốn tốt bụng và rộng lượng, chả thèm chấp vặt.
GẤU CON BỊ SÂU RĂNG .
Các bạn nhỏ ạ ! Tôi là một con Sâu Răng. Trước đây tôi sống thoải mái trong miệng một chú Gấu Con. Chú Gấu này rất lười đánh răng. Ngày ngày, tôi và các bạn của tôi đục khoét các kẽ răng của Gấu Con để nhặt thức ăn. Món ăn mà tôi ưa thích nhất là sôcôla và bánh kẹo.
Một hôm, vào ngày sinh nhật của Gấu Con, các bạn đến dự rất đông. Mèo và Thỏ mang bánh ga tô, các bạn chim mang các viên kẹo đủ màu sắc, Chó mang đến một hộp kẹo sôcôla, còn Rùa mang bánh bích quy đến tặng Gấu. Gấu ta .thích lắm, chú ăn rất ngon lành và không ngớt lời khen : “Ôi ! Sao toàn thứ ngon thế này ! Tôi cảm ơn các bạn”.
Khi buổi tiệc sinh nhật tan, các bạn đã về hết. Như thường lệ, Gấu Con không đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chờ có thế, chúng tôi - những con sâu răng nhảy ra mở tiệc linh đình. Chúng tôi gặm, cậy, đục, khoét những chiếc răng bám đầy bánh kẹo của Gấu Con. Đêm đó, Gấu ta kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.
Hôm sau, Gấu Mẹ phải đưa Gấu Con đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo :
— Này Gấu Con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ bị sún hết đấy. Cháu nhớ là không nên ăn nhiều bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày, cháu phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy !
Sau hôm đó, Gấu Con ân hận lắm. Ngày nào Gấu Con cũng chăm chỉ đánh răng theo lời dặn của bác sĩ. Chú chải mặt trước, mặt trong của răng rất cẩn thận. Gấu Con không ăn nhiều bánh kẹo mà ăn nhiều các chất bổ khác như thịt, cá, trứng, sữa, rau quả tươi nên răng của chú ngày càng trở nên chắc và khoẻ hơn.
Còn anh em Sâu Răng chúng tôi từ đấy không còn gì để ăn nữa nên phải chạy ra khỏi miệng Gấu Con.
CHÁU NGOAN CỦA BÀ .
Bà nội bé Lan đã già lắm rồi, tóc bà đã bạc trắng, khi đi,
bà phải chống gậy. Lan yêu quý bà lắm, bà cũng rất yêu quý Lan.
Mỗi khi đi học về, Lan thường đọc thơ, kể chuyện ở trường ở lớp cho bà nghe.
Bà ôm Lan vào lòng mỉm cười, âu yếm nói: “Cháu của bà ngoan lắm!”.
Mùa đông dã đến rồi, trời lạnh lắm. Chiếc chăn của bà đã cũ, nhà Lan nghèo
nên chưa mua được chăn mới cho bà. Mẹ rất lo đêm ngủ bà không đủ ấm.
Thấy vậy, bé Lan nói:
- Mẹ ơi, mẹ đừng lo! Con sẽ ngủ với bà để sưởi ấm cho bà.
Từ đó, đêm nào Lan cũng ngủ với bà. Nửa đêm, mẹ không yên tâm, sợ bé lan kéo chăn
của bà nên rón rén vào buồng xem sao. Me thấy bé Lan đang ôm bà, ngủ ngon lành,
còn bà hình như đang thì thầm: “Ấm quá, cháu của bà ngoan quá”.
BÚT CHÌ TRỞ LẠI-
Trên bàn của Bin luôn có nhiều dụng cụ học tập : Thước kẻ, bút chì
cục tẩy, bút màu.. Một hôm, bút chì bỗng gào toáng lên với các bạn :
-Không công bằng , thật không công bằng ! Cậu chủ dùng tôi để viết chữ
rồi lại dùng gọt cắt ngắn tôi đi. rồi lại lấy tẩy xóa đi những chữ tôi đã viết...
Tôi không thể chịu đựng sự bất công này nữa, tôi phải đi ngay lập tức...
Đúng lúc Bin mở cửa vào phòng. Bút chì vội nhảy vào sọt giấy...
Bin bèn đem đổ vào sọt rác...
- Ôi tôi đang ở đâu thế này ?Vừa bẩn vừa hôi...
-Đây là thùng rác, ống bơ rỉ nói....
Sáng hôm sau, chú công nhân đến kéo thùng rác ra, bút chì ngay lập
tức lấy hết sức nhảy ra và trốn thoát...
Bút chì cũng tìm được về đến nhà, Tất cả những người bạn reo hò
sung sướng khi thấy bút chì trở lại....
NIỀM VUI CỦA MÈO CON . Lê Mạnh Tiến
Mèo con sắm tết chợ xa
Đêm đêm thấp thỏm, canh ba dậy rồi
Mèo đi sương lộp độp rơi
Nghêu ngao hát gọi mặt trời dậy mau
Mèo mua tặng mẹ vải màu
Mèo mua một rổ trầu câu tặng bà
Lá dong gạo nếp tặng cha
Tặng câu đối đỏ ắt là ông vui
Có quà cho đủ mọi người
Phần mình sực nhớ hết rồi tiền tiêu
Vậy mà mèo vẫn vui nhiều
Nghêu ngao hát múa đường chiều xuân sang.
ĐÁM MÂY ĐEN XẤU XÍ - Nguyễn văn Thắng
Dải mây trăng yểu điệu lượn gần tới đám mây đen xấu xí. Nó đỏng đảnh liếc mắt sang
đám mây đen bĩu môi:
-Nhọ nhẻm nhọ nhem thế mà cũng gọi là mây. Thật xấu hổ.
Rồi cùng với làn gió nhẹ, dải mây trắng thướt tha trong tà váy bồng xốp trắng tinh
lướt qua mặt đám mây đen một cách kiêu ngạo. Mây trắng nhởn nhơ dạo chơi
trên những mái nhà, những cánh đồng khô khát.
Mây đen vẫn chỉ lặng im. Nó cúi nhìn xuống cánh đồng hạn hán và nghĩ ngợi: “Mình sẽ làm gì để giúp đỡ các cô bác nông dân được nhỉ?”. Nó cố chịu đựng một cái nóng bức dữ dội của ngày hè. Mỗi lúc, đám mây đen một thêm xạm lại, nặng nề, có vẻ như càng xấu xí hơn. Rồi không biết vì thương các bác nông dân hay thương cánh đồng đang khát nước dưới kia, đám mây đen bỗng òa khóc. Những giọt nước mắt của nó trong trắng tinh khiết và mát rượi thấm vào lòng đất mẹ thân yêu.
Những cánh đồng reo vui, những cỏ cây hoa lá bừng tỉnh, ríu rang nói cười như
trong ngày hội. Tất cả đều cám ơn đám mây đen, cám ơn cơn mưa tốt bụng.
Lúc bấy giờ, dải mây trắng mãi chơi và kiêu kỳ chợt thấy xấu hổ quá
“Mình thật xấu tính và vô tích sự”. Nó nghĩ vậy và thấy rất ân hận.
MẮT ĐỂ LÀM GÌ ? Phạm Hổ
Bò mẹ đố Bê:
- Mắt để làm gì?
Bê nghĩ một lúc.
- À.. à đôi mắt
Để ngủ mẹ ơi!
Bò mẹ cả cười
- Thế con nhắm mắt
Thử đi mấy bước
Mẹ xem tí nào!
Nhìn trước ngó sau
Rồi Bê nhắm mắt
- Thử đi mấy bước
Để mẹ xem sao!
Bê bỗng húc đầu
- Cái gì thế nhỉ?
Ra mẹ xoay người
Chặn đường Bê đấy
Mà Bê không thấy
Bê cứ húc vào
Bê được xoa đầu
Được nghe mẹ dạy
- Mắt chính để nhìn
Chắc con đã thấy!
CÁI ĐUÔI CỦA SÓC NÂU - Bích Hồng
Sóc Nâu có cái đuôi bông thật tuyệt vời. Nó thường tự hào và hênh hoang về cái đuôi đó.
Sóc Nâu thường hay nói với các bạn:
- Cái đuôi của tớ đẹp nhất nên tớ là đứa trẻ xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất! Tớ sẽ đi khắp khu rừng để cho mọi người thấy…
Rồi Sóc Nâu bắt đầu lên đường. Gặp Gấu Đen, nó hí hửng chìa cái đuôi ra khoe. Gấu Đen bảo:
- Cái tát của Gấu này mới tuyệt vời. Chú này có muốn thử không?
Sóc Nâu lắc đầu. Nếu bị Gấu tát thì chắc là đau lắm. Sóc nâu xấu hổ bỏ đi
Một lúc sau sóc nâu gặp hổ vằn. Nó lại đem cái đuôi bông ra khoe.
Lão hổ vằn gầm lên một tiếng vang trời :
-Móng vuốt của loài chúa sơn lâm chúng ta mới là tuyệt vời, hiểu chưa , nhóc con ?
Sóc nâu sợ qúa chạy biến vào rừng sâu.
Ở nhà, Sóc mẹ đi tìm mãi mà không thấy Sóc Nâu đâu. Khi trở về, gặp trận mưa to. Sóc mẹ bị ướt và cảm lạnh.
Lũ thú nhỏ thương Sóc mẹ lắm, chúng rủ nhau đến săn sóc Sóc mẹ. Thỏ thì kiếm hạt dẻ, khỉ vào rừng tìm lá thuốc, Hoẵng ra suối lấy nước….Tất cả chỉ mong cho Sóc mẹ mau khỏi. Hươu Sao nói:
- Cháu chạy nhanh như gió. Cháu sẽ đi tìm bạn Sóc Nâu về!
Ròng rã một ngày trời, Hươu Sao mới tìm thấy Sóc Nâu đang ngồi dưới gốc cây, người run cầm cập vì đói và rét. Sóc Nâu òa khóc:
- Ở đây sợ lắm, chỉ toàn là thú dữ, chẳng ai thèm để ý cái đuôi của tớ. Hu…hu…hu…
- Thế sao cậu không về nhà, mẹ cậu lo lắm đấy? – Hươu Sao trách.
- Nhưng tớ bị lạc đường…hu…hu…
- Thôi, nín đi, để tớ đưa về!
Về đến nhà, Sóc Nâu kể về chuyến đi cho mẹ nghe. Sóc mẹ bảo:
- Cái đuôi bông dù có đẹp thì cũng chưa hẳn là tuyệt vời. Chỉ có những người bạn tốt khiêm tốn và sẵn lòng giúp đỡ người khác mới là những đứa trẻ tuyệt vời.
Bây giờ Sóc Nâu đã hiểu. Sóc Nâu cảm ơn các bạn và nói:
- Cho tớ được nhập hội nhé! Tớ muốn trở thành người tuyệt vời như các cậu mà!
Qua câu chuyện của Sóc Nâu các bé thấy chúng ta không nên khoe khoang mà phải biết khiêm tốn và sống chân thành hòa đồng cũng với bạn bè.
GIẤC MƠ KỲ LẠ - Nguyễn Bích Ngọc.
Trong ngôi nhà kia có cô bé tên là Mi Mi. Mi Mi rất lười ăn nên lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm gì cả, suốt ngày chỉ muốn nằm ngủ thôi.
Một hôm, mệt quá, cô bé ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy các bộ phận của cơ thể lại có thể trò chuyện được với nhau. Cô thấy anh Tay nói chuyện với anh Chân:
Này anh Chân, không biết tại sao dạo này tay của tôi lại mỏi thế,không muốn làm gì cả.
- Tôi cũng thế, hay chúng ta cùng đến hỏi bác Tai cho ra nhẽ đi! – Anh Chân cũng lên tiếng.
Anh Tay và anh Chân cùng đi đến nhà bác Tai. Họ gọi:
- Bác Tai ơi, bác Tai!
Họ gọi một câu, rồi ba câu cũng không thấy bác Tai trả lời. Một lúc sau, bác Tai mới lên tiếng:
- Ai đấy? Ai gọi tôi đấy?
- Chúng cháu đấy, Tay , Chân đây!
- Có chuyện gì thế?
- Bác nghe được nhiều điều, bác có thể cho chúng cháu biết, tại sao dạo này chúng cháu lại mệt mỏ tế?
- Tôi không thể nói cho các anh rõ được vì dạo này tôi cũng ù lắm, không nghe được gì cả. Chúng ta cùng đến nhà cô Mắt hỏi nhé!
Thế là bác Tai, anh Chân cùng đi đến nhà cô Mắt. Đến nơi, họ cũng nhìn thếy bạn Miệng. Trông bạn ấy uể oải không kém, mặt mũi thì tái nhợt. Tất cả cùng cất giọng gọi:
- Cô Mắt ơi, cô mắt!
Cô mắt nghe tiếng gọi liền bước ra và hỏi:
- Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Bác Miệng cất giọng hỏi:
- Sao tất cả chúng tôi lại mệt mỏi thế này?
Cô nhìn thấy được mọi điều, cô có thể giải thích cho chúng tôi rõ được không?
Cô mắt nói:
- Mặc dù mắt tôi nhìn không rõ lắm, nhưng tôi hiểu tất cả là do bạn miệng không được ăn, không được uống nên cơ thể của chúng ta mệt mỏi theo. Bây giờ, chúng ta cùng đi tìm cô chủ và bảo cô chủ phải chịu khó ăn uống, năng tập thể dục thì mới có một cơ thể khỏe mạnh và chúng ta mới khỏa khoắn được.
Nghe thấy thế. tất cả mọi người hiểu ra và đồng thanh:
- Đúng đấy, chúng ta cùng đi tìm cô chủ!
Đúng lúc đó, cô bé choàng tỉnh và giật mình nghĩ: “Mình phải ăn thật nhiều và chăm tập thể dục mới được!”
Chẳng bao lâu sau, cô bé đã trở thành một cô bé khỏe mạnh và giúp được nhiều việc cho mọi người.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















































