Tranh mầm non : CĐ : Thực vật 2/2014

Posted on
  • Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014
  • by
  • Bùi Qúy Đôn
  • in
  • Nhãn:

  • Thơ về thực vật
    NGUYỄN LÃM THẮNG

    TRẦU VÀ HỒ TIÊU


    Hai chị em sinh đôi 
    Nên giống nhau nhiều lắm! 
    Nhưng mỗi bạn một nơi 
    Không chung ngôi nhà ấm 

    Trầu cho lá xanh tươi 
    Nhẹ nhàng tay bà hái 
    Là bạn của cau, vôi 
    Cho môi bà thắm mãi.


    Hồ tiêu cho hạt cay 
    Phơi khô xay thành bột 
    Ðể mẹ ướp thức ăn 
    Cá canh thêm nồng ngọt 

    Hai bạn đều có ích 
    Tuy không sống chung nhà 
    Ai cũng đều tự lập 
    Lớn lên và vươn xa.

    HOA MƯỜI GIỜ


    Một góc sân nho nhỏ 
    Bé trồng một vườn hoa 
    Mười giờ hoa lại nở 
    Thắm tươi góc sân nhà 

    Tung tăng đàn bướm trắng 
    Hồn nhiên bay la đà 
    Hoa mỉm cười tươi tắn 
    Mời bạn ghé thăm nhà 

    Hoa nghiêng mình rất khẽ 
    Những mắt sương long lanh 
    Cuộc chuyện trò vui vẻ 
    Đàn bướm lượn vòng quanh 

    Vì hoa yêu bè bạn 
    Nên không cho bướm về 
    Sáng nay bé bận học 
    Hoa tiếp bạn... giỏi ghê!

    HOA GẠO


    Một màu rực rỡ 
    Nhuộm đỏ tháng ba 
    Mùa hoa gạo nở 
    Rụng đầy lối qua 

    Ai làm ra gạo 
    Không phải lúa đâu 
    Nắng làng quê đấy 
    Ẩn mình bấy lâu 

    Nắng vào lòng đất 
    Rồi lên thân cây 
    Đợi ngày mở mắt 
    Nở ra cánh dày 

    Cũng như bé đấy 
    Chăm chỉ không thôi 
    Mùa thi nở rộ 
    Những hoa điểm mười.

    HOA GIẤY


    Ai bảo là giấy 
    Nắng không bạc màu 
    Ai bảo là giấy 
    Mưa không ướt nhàu 

    Cành vươn mảnh khảnh 
    Giữa trưa oi nồng 
    Hoa khoe từng cánh 
    Trắng trắng hồng hồng 

    Mỏng như là giấy 
    Mưa nắng nào phai 
    Tên nghe rất mỏng 
    Nhưng mà dẻo dai.

    GIÀN MƯỚP CỦA ÔNG


    Ông trồng bên cạnh bờ ao 
    Một giàn mướp, lạ... trái nào cũng to 
    Lá xanh biếc, hoa vàng mơ 
    Để lũ ong phải ngẩn ngơ thế nào!... 

    Vô tình hoa rụng xuống ao 
    Giật mình đàn cá núp vào lùm rong 
    Bắc thang hái quả giúp ông 
    Cho bà đi bán, chợ đông lắm rồi.

    HOA CÁT


    Trưa hè cát bỏng 
    Nắng đốt cháy mùa 
    Có một loại hoa 
    Hồn nhiên vẫn nở 

    Một màu rực rỡ 
    Giữa cát trắng phau 
    Nắng đổ trên đầu 
    Gió tung bụi cát 

    Là hồn của đất 
    Lặng thầm hoa phô 
    Xương rồng gai góc 
    Gan lì lắm cơ! 

    Là hồn của cát 
    Chỉ bám cát thôi 
    Cát tuy cằn cỗi 
    Hoa vẫn rạng ngời.

    CÂY GÒN


    Cây gòn già lắm rồi 
    Chắc là hơn tuổi ngoại 
    Cành lá vươn khắp trời 
    Da sẹo sần đến tội! 

    Bao tháng năm, mưa nắng 
    Gòn vẫn đứng canh làng 
    Có những đêm khuya vắng 
    Gòn thầm thì với trăng 

    Mùa quả khô tách vỏ 
    Trên cành bao “gấu” bông 
    Cứ đung đưa trước gió 
    Hạt bay vào mênh mông 

    Rồi gòn thay áo biếc 
    Vẫn xanh theo tuổi làng... 
    Ngày sau chuyện cổ tích 
    Sẽ kể tên cây gòn...

    CÂY XOAN ( CÂY SẦU ĐÔNG)


    Không thèm mặc áo cũ 
    Cởi nốt từ đêm mưa 
    Cây xoan trơ trụi lá 
    Có lạnh đâu bao giờ? 

    Đông qua, thế mới biết 
    Cây chịu đựng thật tài 
    Ấp ủ bao lộc biếc 
    Và nhiều hoa trong cây 

    Rồi mùa xuân nắng ấm 
    Cây mặc chiếc áo xanh 
    Đan từng chùm hoa tím 
    Rắc hương thơm xa gần.

    BÚP MĂNG


    Trưa hè oi bức quá 
    Mẹ tre cũng nhọc nhằn 
    Đỏ hoe từng mắt lá 
    Huống hồ chi là măng 

    Bác gió đi từ sáng 
    Mong lấy hương núi rừng 
    Bởi vì trời quá nắng 
    Nên gió trọ triền nương 

    Không có làn gió mát 
    Măng không ngủ được nào 
    Dù mẹ tre tha thiết 
    Dỗ dành bài ca dao 

    Măng non bèn cởi áo 
    Phơi lưng giữa trưa hè 
    Nép mình bên chân mẹ 
    Mơ một ngày thành tre...


    BỐN MÙA HOA


    Xuân đến mai vàng nở 
    Hè lại phượng khoe hồng 
    Thu sang cúc vàng rộ 
    Ðiên điển rợp ngày đông.

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét